Tới bữa vợ chưa kịp nấu, chồng lên giọng "tôi chỉ vẩy tay là xong" nhưng chỉ chưa đầy 1 ngày sau anh đã phải cuống quýt xin cô tha thứ

Thứ 4, 23/09/2020, 09:04 GMT+7

"Ngồi ăn, vợ chồng vẫn như diễn kịch câm không ai nói với ai câu nào. Nhưng ăn xong, tự nhiên anh lại bê bát đi rửa, đêm mon men xin em tha thứ.", người vợ chia sẻ.

Mặc dù xã hội phát triển nhưng vẫn còn không ít anh chồng vẫn còn giữ lối suy nghĩ cổ hủ rằng đàn ông chỉ lo việc lớn, chuyện nhà cửa bếp núc là của đàn bà. Vậy nên sau khi kết hôn, mọi vấn đề trong gia đình họ phó thác hết lại cho vợ, bản thân mình chỉ chăm chăm lo sự nghiệp riêng của mình.

Tuy nhiên, khi sức chịu đựng vượt quá giới hạn, chắc chắn các bà vợ sẽ vùng lên. Khi ấy, hôn nhân gia đình rất dễ rạn nứt. Như câu chuyện 1 người vợ mới chia sẻ trên mạng xã hội dưới đây chẳng hạn.

Câu chuyện như sau: "Khi yêu chồng em tâm lý nhẹ nhàng lắm. Không tới phòng bạn gái thì thôi, tới là xắn tay dọn dẹp, chợ búa về nấu ăn như đúng rồi. Miệng còn dẻo quẹo bảo sau này cưới rồi, anh sẽ vẫn là người nấu cơm cho em ăn. Thế nhưng lấy nhau rồi, chồng em thay đổi 180 độ khiến em gần như người đàn ông mình yêu. Trước anh tâm lý, nhiệt tình bao nhiêu thì sau gia trưởng, vô tâm bấy nhiêu.

Tới bữa vợ chưa kịp nấu, chồng liền mắng lười "tôi chỉ vẩy tay là xong" nhưng chỉ chưa đầy 1 ngày sau, anh đã phải cuống quýt xin cô tha thứ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Chồng em làm kinh doanh, thu nhập được nhưng thường xuyên bia rượu, nhậu nhẹt. 10 ngày đi làm tới 9 ngày về trong tình trạng 'lao đao', có hôm còn nôn ọe từ cổng hại vợ dọn tới nửa đêm chưa được ngủ. Nói thì anh lại bảo: 'Tính chất công việc của anh như thế'.

Nói thật, là vợ, là phụ nữ em cũng phần nào hiểu công việc của chồng, nhưng cái gì nó cũng có giới hạn của nó. Đằng này thân em như trâu ngựa, ngày đi làm, tối về cơm nước chăm con ăn, dạy con học. Cứ quần quật như cái máy chạy từ sáng sớm đến đêm khuya, dây cót lúc nào cũng vặn căng hết cỡ. Bực nhất là trong tư tưởng của chồng em những chuyện đó là thuộc trách nhiệm của phụ nữ nên em chỉ được làm, không được phép than.

Hôm vừa rồi con ốm quấy quá, cả ngày nó không chịu rời tay mẹ nên tối muộn em cũng chẳng nấu cơm, dọn dẹp được. Đi làm về thấy nhà cửa bừa bộn, chồng em cau có quát thượng: 'Ở nhà làm cái gì mà để nhà như chuồng lợn, cơm nước cũng không nấu'.

Dù bực nhưng em vẫn cố nhẹ nhàng giải thích mà chồng không cho vào tai, còn giở giọng trách vợ vô dụng, có mấy việc nhà lo không xong. Rằng mấy việc cỏn con ấy anh vẩy tay cái là xong, chứ em chẳng qua viện cớ.

Sẵn trong người đang mệt, ức lên em sẵng giọng: 'Anh giỏi từ mai ở nhà mà vẩy tay vẩy chân cho em xem. Nếu với anh việc nhà đơn giản nhẹ nhàng thế, em đổi vị trí cho anh đó'.

Tối ấy vợ chồng em chiến tranh lạnh mỗi đứa ngủ 1 phòng. Đúng như những gì đã nói, sáng ra em trang điểm đi làm từ 7h, để lại 2 đứa con với cả núi quần áo, tã bỉm dưới chân giường cho chồng tự giải quyết.

Em lên cơ quan được 1 lúc đã thấy anh gọi: 'Em đi đâu không trông con cho anh đi làm à?'. Em đáp: 'Em nói rồi, mình hoán đổi vị trí vài ngày. Anh vẩy tay cho xong việc đi, tối em về'.

Thế là em cúp máy. Tí cứ 5, 10 phút chồng lại nhắn tin hỏi con ăn gì, quần áo giặt thế nào, nấu cháo cho con ra sao. Đứa lớn học tầng mấy, học cô nào nhưng em mặc xác không trả lời. Coi như chấp nhận để con bị mất nề nếp 1 vài ngày. Tối đúng 8h em mới dắt xe về, vừa mở cửa vào nhà em sốc thấy chồng ngồi mặt mũi tóc tai bơ phờ, người toàn cháo bột con nôn ra chưa kịp thay. Nhìn vừa buồn cười, vừa tội nhưng em kệ. Lẳng lặng dọn nhà xong, em đi nấu cơm.

Tới bữa vợ chưa kịp nấu, chồng liền mắng lười "tôi chỉ vẩy tay là xong" nhưng chỉ chưa đầy 1 ngày sau, anh đã phải cuống quýt xin cô tha thứ - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Ngồi ăn, vợ chồng vẫn như diễn kịch câm không ai nói với ai câu nào. Nhưng ăn xong, tự nhiên anh lại bê bát đi rửa. Đây là lần đầu trong suốt 5 năm lấy nhau chồng em biết rửa bát cho vợ. Đêm lại mom men ôm vợ thủ thỉ: 'Anh sai rồi, vợ tha thứ cho anh nhé. Từ mai anh sẽ chủ động về sớm cùng em làm việc nhà'.

Vậy là xem ra em cũng đã cải tạo được lão rồi phải không các chị".

Trong hôn nhân, không gì quan trọng bằng sự sẻ chia trách nhiệm giữa hai vợ chồng. Bởi cuộc sống có nhiều áp lực, nếu cứ 1 người gồng mình gánh vác còn người kia thờ ơ như người ngoài cuộc, chắc chắn sẽ có lúc đối phương mệt mỏi mà buông tay. Vậy nên để hôn nhân thêm gắn kết, các anh chồng hãy luôn kề vai sát cánh cùng vợ trong bất cứ việc gì dù là nhỏ nhất, để người phụ nữ của các anh không bao giờ cảm thấy mình kiệt sức, hay đơn độc trong cuộc sống nhé.

Hải Hương